[WP] Năm 2009 Stephen Hawking đã tổ chức một bữa tiệc dành cho những nhà du hành thời gian, và chỉ công bố lời mời đến sự kiện này vào ngày hôm sau. Hawking thông báo kết quả là không ai xuất hiện trong buổi tiệc của ông. Nhưng thực ra đã có một vị khách tới từ tương lai cùng với một lý do hoàn toàn xác đáng để Hawking không thể tiết lộ điều gì đã xảy ra.

(Dựa trên câu chuyện có thật - Hawking đã tổ chức bữa tiệc nói trên vào ngày 28 tháng 6 năm 2009.)
____________________


Nhà vật lý đại tài Stephen Hawking ngồi lặng thinh giữa căn phòng làm việc của mình. Loa trong phòng chơi đi chơi lại bản nhạc đình đám 'Boom Boom Pow' của nhóm Black Eyed Peas. Ông kinh tởm bài hát này, nhưng ông muốn tất cả các vị khách biết chắc là họ đã đến đúng năm. Ông ngồi nhìn chòng chọc vào hư vô phải được hơn 2 tiếng rồi. Chắc sẽ không có ai tới đâu, ông nghĩ vậy. Mà cũng chả bất ngờ cho lắm, vì nếu để thực sự tổ chức được một bữa tiệc cho những nhà du hành thời gian, đó phải là một sự kiện lịch sử to lớn tới mức tất cả mọi người sẽ nhớ mãi từ nay trở về sau. Nhưng đây chỉ là một đốm sáng le lói giữa bạt ngàn thông tin đại chúng, một chiêu trò rẻ tiền được dựng lên bởi đơn vị PR với hi vọng duy trì hình ảnh của ông trước công chúng cũng như gia tăng cơ hội kí hợp đồng làm phim về cuộc đời ông với hãng Universal. Trong thâm tâm ông tự vả vào mặt mình vì đã mất công tổ chức bữa tiệc ngu xuẩn này.

"Này, khỏe không? Tôi đến dự tiệc đây." Một tiếng nói cất lên từ phía sau làm vị giáo sư giật mình. "Xin lỗi ông, tôi không thể nán lại đây quá 30 phút, tôi sẽ giải thích sau."

Giáo sư Hawking quay xe lăn lại. Đứng trước mặt ông là một người đàn ông tuấn tú chừng 50 tuổi, tóc màu nâu lông chuột, vóc dáng rắn rỏi. Không chỉ rắn rỏi, người đàn ông này còn trông khỏe mạnh tuyệt đối, với hình thể của một vận động viên bơi lội Olympic có vẻ ngoài từng trải. Trông ông hơi quen, nhưng Hawking không nhớ đã gặp ông ta ở đâu.

"Xin chào", Hawking đáp lại, biết rằng mọi lời chào hỏi dài dòng sẽ chỉ làm tốn thời gian của nhà du hành. Và cũng phải mất một lúc ông mới gõ được chữ vào máy tính.

"Vậy ông là chủ bữa tiệc hả? Xin lỗi ông, tôi không nghĩ là việc này sẽ thành công đâu, trong tương lai không-một-ai thực sự nhớ đến cả. Gary là gã quái đản luôn lùng sục những sự kiện lạ lùng kiểu này. Hắn bảo những vụ này thường vui lắm."

"Gary là ai?"

"Có thể nói hắn là người phát minh ra cỗ máy thời gian. Ừ thì, tôi cũng có đóng góp chút ít."

"Cậu ư?"

"Đúng vậy."

"Như thế nào?"

"Một câu chuyện rất dài đấy."

"Tôi rất muốn nghe câu chuyện của cậu."

"Rồi, được rồi, có vẻ như tôi vẫn còn thời gian. Tuy nhiên mọi chuyện hơi phúc tạp một xíu. Tất cả bắt đầu từ hồi tôi còn là một sinh viên chuyên ngành vật lý. Phải nói là khá sáng dạ đấy. Lúc đó tôi tầm 19, 20 thì phải? Tầm tuổi đó. Tôi đang trong phòng học bài thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng nổ lớn, rồi một gã trông điên điên khùng khùng bay vào phòng tôi. Ừm, tôi nói bay vào phòng nhưng trên thực tế hắn rơi xuống từ không trung chứ không phải bay qua cửa. Tóc tai rũ rượi, hai mắt đỏ lừ, quần áo thì bốc khói nghi ngút như mới bị bắt lửa. Đương nhiên là tôi sợ khiếp, nhưng kịp vẫn túm lấy khăn tắm dập quanh người hắn phòng trường hợp vẫn còn khả năng bắt lửa. Tôi luôn nghĩ mình là một người trưởng thành và đạo mạo lắm, nhưng phải nói thật là lúc đó tôi sợ gần chết, chắc ông hiểu ý tôi chứ."

"Tôi hiểu" Hawking trả lời ngắn gọn, và người bạn mới đến của ông có vẻ sẵn sàng nói hết phần cho cả hai.

"Được rồi", người đàn ông cười phá lên. "Và hắn ta làm tôi bình tĩnh lại để giải thích mọi chuyện. Chắc ông cũng đoán được rồi, hắn là một nhà du hành thời gian. Tôi sẽ bỏ qua vài chi tiết nhưng về cơ bản hắn đang vận hành một phiên bản cỗ máy thời gian khá là rệu rã, và cố quay về tận thời kì La Mã xâm lược Anh. Cỗ máy không chịu nổi nhiệt và bị hỏng, ném hắn vào phòng tôi. Chúng tôi đã cố khởi động lại cỗ máy, nhưng nỗ lực vô ích. Hắn bắt đầu lo rằng sẽ không còn cơ hội quay lại mốc thời gian của chính hắn."

"Khi nào?"

"Vụ tôi vừa kể? Hay ý ông là hắn tới từ năm nào? Đó là năm 4005. À thì chúng tôi không khởi động được cỗ máy, nên hắn nói cơ hội duy nhất là phải gỡ tất cả ra, nghiên cứu từng bộ phận, sau đó dựng lại cỗ máy từ con số 0. Hắn hứa với tôi rằng nếu chịu giúp thì hắn sẽ đưa tôi tới năm 4005, chắc hắn sốt sắng lắm vì điều này có vẻ là phi pháp khủng khiếp trong bộ luật của tương lai. Tôi thỉnh thoảng giúp hắn trong thời gian rảnh, nhưng không hoàn toàn tin tưởng gì cho cam. Phải nói thật là tôi vẫn còn chút hoài nghi. Nhưng rồi tôi bị bệnh. Bệnh nặng luôn. Gary nói hắn có thể chữa trị cho tôi. Trong tương lai, thuốc men hiện đại tới mức chỉ cần hít thở bầu không khí trong lành là có thể hoàn toàn khỏe mạnh, không ốm đau, không bệnh tật gì hết. Tôi quyết định bỏ học dành toàn thời gian giúp đỡ hắn. Dần dà, sau biết bao công sức vất vả, chúng tôi đã vận hành được cỗ máy. Chưa hoàn thiện 100%, nhưng đủ để chúng tôi quay lại năm 4005. Thê nên về mặt kĩ thuật, chúng tôi đã xây dựng được một cỗ máy thời gian hàng thế kỉ trước khi thực sự phát minh. Hắn tìm cho tôi một nhân dạng giả, để tôi có thể bắt đầu một cuộc sống mới trong tương lai."

"Rồi cậu sống nốt phần đời của mình ở đó?".

"Không hẳn là vậy. Ý tôi là, tôi có nghề nghiệp ổn định, lấy vợ, và tất cả mọi thứ, tôi đã an cư lạc nghiệp và lập gia đình. Nhưng tôi vẫn phải khám phá thời gian. Trong tương lai, du hành thời gian chỉ là một hình thức giải trí, thư giãn. Ông có thể bay đi và nghỉ ngơi trên một bãi biển thời Hy Lạp cổ đại hoặc xem trận golf đầu tiên của giải British Open, nhưng ông luôn luôn quay trở lại, tiếp tục cuộc sống thực tại ông đang bỏ dở. Một số sẽ du hành tới tận vài tháng, nhưng tôi không thể chịu quá nửa tiếng, do căn bệnh của tôi. Tôi cần bầu không khí của năm 4005 để tồn tại".

"Anh chưa bao giờ quay lại mốc thời gian của chính mình?"

"Tôi không thể", người đàn ông đột nhiên rầu rĩ.

"Vì sao lại không?" Hawking hỏi.

"Phức tạp lắm", người đàn ông trả lời. "Du hành thời gian rất phức tạp."

"Tôi đủ thông minh", Hawking đáp.

"Được rồi." Người đàn ông vừa nhìn vào đồng hồ đeo tay vừa nói. "Tôi còn khoảng 15 phút, chắc vẫn đủ để tóm lược cho ông."

"Cảm ơn cậu."

"Về cái cách hệ thống của chúng tôi vận hành, đó là mỗi khi ông du hành thời gian, ông phải đặt 'Mốc cơ sở'. Đó là mốc thời gian và địa điểm gốc của ông. Giả sử tôi đang ở phòng khách lúc 9h05 sáng và quyết định du hành thời gian về thế kỉ 16 để chiêm ngưỡng những nhà thám hiểm Tây Ban Nha. Khi xong việc tôi sẽ luôn luôn quay lại thời điểm 9h05 sáng ở phòng khách. Điều này phải xảy ra vì thế giới quanh ông sẽ vẫn tiếp tục tồn tại kể cả ông có du hành thời gian. Vậy nên tôi cần phải quay lại đích xác thời điểm tôi đã đi. Đây là một quy tắc bất di bất dịch, ông không thể tùy tiện đi đâu cũng được. Quãng thời gian ông du hành chưa bao giờ tồn tại, và quãng thời gian ông biến mất cũng coi như chưa bao giờ tồn tại. Một khi ông hoàn thành chuyến đi của mình, coi như hành động đó chưa bao giờ tồn tại, mà nó chỉ đọng lại trong kí ức của ông mà thôi. Đây là một quy trình rất phức tạp để đảm bảo ông không phá hỏng quá khứ."

"Bằng cách nào để đảm bảo thời gian ông du hành trong quá khứ không còn tồn tại?"

"Được rồi, giả sử ông bắt đầu du hành lúc 10h sáng về lúc 9h sáng, rồi quay lại lúc 10 giờ sáng. Đối với một người ở mốc 10h sáng, có vẻ như ông chưa bao giờ biến mất, đúng không? Cỗ máy được lập trình sao cho nếu ông xuất phát lúc 10h sáng để đi về 9h sáng, sau đó ở lại tới 9h30, trước khi ông quay lại lúc 10h, thì mọi thứ sẽ lặp quay trở lại 9h sáng. Bằng cách này thì về mặt kĩ thuật ông chưa bao giờ đi khỏi hiện tại hay đi về quá khứ."

"Hợp lý."

"Bây giờ, để cho mọi chuyện thêm phức tạp, bản thân ông không ngừng tồn tại chỉ vì ông du hành thời gian. Cái này thuộc về lý thuyết vũ trụ phân tách, đúng hơn là một hình thái của ý thức phân tách. Nếu không có máy thời gian hiện đại nhất, sẽ có khả năng ông sẽ không quay lại đích xác thời điểm ông rời đi. Lúc đó là lúc vấn đề phát sinh."

"Tại sao?"

"Tại vì sẽ tồn tại một lúc hai phiên bản của ông, tạo nên một nghịch lý. Không gì khủng khiếp hơn một nghịch lý thời gian."

"Chuyện gì xảy ra?"

"Ông sẽ chết. Những chuyện kì dị sẽ xảy ra. Một trong hai ông sẽ chết. Nhưng ông không thể biết là ai, và ông không thế biết phải mất bao lâu tử thần mới gõ cửa. Có lúc ông sẽ bị hóa đá, cả hai nhìn nhau trăn trối suốt 2 tiếng xem ai chết trước. Chí ít đó là những điều tôi được nghe đồn đại. Xin lỗi ông, tôi ước gì mình còn thời gian để trình bày công thức tính nhưng tôi chẳng còn mấy phút nữa."

"Và đó là lý do vì sao cậu không thể quay lại?"

"Chính xác, tôi đã đi cùng Gary về mốc thời gian của hắn. Vậy nên trên lý thuyết sẽ có một phiên bản của tôi chưa từng được gặp Gary, và tôi ở lại trường đại học để hoàn tất chương trình học của mình. Tôi sẽ có một cuộc sống hoàn toàn khác biệt. Nhiều người nói rằng có những trường hợp nghịch lý xảy ra cho phép phiên bản thứ 2 sống thêm chỉ vài phút là tối đa. Trường hợp của tôi có thể sống thêm được hàng năm trời. Tôi cũng không rõ, nhưng chắc hẳn là tệ lắm."

"Vậy để quay trở lại, cậu phải chọn đích xác mốc thời gian cậu bắt đầu du hành?"

"Đúng, ông hiểu rồi đó"

"Vậy vì sao cậu không thể làm như vậy?"

"Cỗ máy Gary và tôi dựng lên chỉ chịu được một chuyến du dành khẩn cấp. Theo như tôi được biết thì tôi là người duy nhất chỉ đi một chiều. Không ai biết điều gì sẽ xảy ra trong trường hợp của tôi. Chúng tôi không rõ đã xuất hành vào ngày giờ nào. Cho nên nếu tôi muốn quay lại thì hầu như không có cách nào xác định được đúng thời điểm xuất hành. Tôi sẽ tạo ra nghịch lý thời gian."

"Vậy cậu không thể quay lại mốc thời gian của chính cậu, hay kể cả trong khoảng 60 năm tiếp theo khi vẫn có khả năng tồn tại phiên bản thứ hai của cậu?"

"Ừm, vâng, nhưng không sao đâu. Tôi bị bệnh rất nặng. Chắc chỉ sống được thêm vài năm nếu như tôi không du hành đến năm 4005. Tôi luôn chọn phương án an toàn,chỉ cần tránh những năm 1960 là được. Hãy nhìn xem, giờ là năm 2009, phải không? Có nghĩa nếu còn sống thì phiên bản thứ hai của tôi sẽ 67 tuổi, chả có lí nào mà tôi có thể sống lâu đến vậy."

"Cậu vừa nói 67 tuổi?" Hawking năm nay 67 tuổi.

"Đúng vậy", người đàn ông bối rối đáp lời.

"Và hồi trẻ cậu từng là sinh viên chuyên ngành vật lý?"

"Đúng vậy."

"Và cậu nói cậu bị bệnh? Bệnh ALS?"

"Tôi chưa bao giờ nói mình bị AL..." Người đàn ông bỗng nhiên im bặt, ngay tức nhận ra mình đối mặt với ai. Hawking chăm chú nhìn ông.

"Lạy Chúa, tôi đã có thể khôi ngô như thế này sao", Hawking chua xót.

"Thôi xong." Người đàn ông đáp lại.

Một tiếng sấm sét vang trời làm rung chuyển cả căn nhà. Người đàn ông lạ mặt biến mất. Ngồi trên xe lăn, Hawking cảm giác như cả cơ thể ông đang bùng cháy trong nỗi đau xuyên thấu. Một cuộc sống rất khác biệt lướt qua trước mắt ông, một cơ thể trẻ trung cường tráng, một người vợ xinh đẹp sinh sau ông tới 2000 năm, những đứa con mà ông chưa và sẽ không bao giờ được gặp. Đó là nỗi đau thương tiếc cho tình yêu đã mất mà ông thậm chí chưa bao giờ cảm nhận được. Như thể tất cả những cảm xúc từng giằng xé tâm trí khi ông dần ngã bệnh đang hiện hình ra bên ngoài, chỉ chực xé toạc cơ thể ông. Sự nuối tiếc, sự đố kỵ, sự đau khổ. Tất cả là nỗi đau đánh mất đi cuộc sống mà ông chưa bao giờ được trải qua.

Và rồi nỗi đau dần tan biến. Ông lại ngồi đó một mình. Bài nhạc dở như hạch của Black Eyed Peas lại tiếp tục cất lên.

Ngày hôm sau, Hawking gọi điện cho người quản lý truyền thông của mình.

"Không-ai-khác-ngoài-tôi xuất hiện."



Link Reddit: https://redd.it/3m3g53
____________________
u/kevinbaconjames (1.2k points - x2 golds)

Một bài dịch của An Vu tại RDVN

Naht: Lưu ý rằng đây chỉ là một tác phẩm giả tưởng hoàn toàn không có thật. Buổi tiệc đã diễn ra và thật sự không có ai đến ngoài Stephen Hawking. Ông đã công bố với báo chí ngày 29 tháng 6 năm 2009 sau khi buổi tiệc kết thúc một ngày.

Cập nhật: 08/02/2020 ,18:56 | 308 Lượt xem

Keyword: Stephen Hawking

Naht911

Thích tìm hiểu về mọi thứ trên thế giới và sưu tầm những bài viết hay. Là một coder php "gà mờ" tôi luôn muốn code của mình xanh - sạch - đẹp


Cùng Chuyên Mục

Bài Dịch Hay

Người Con Trai Thực Sự Yêu Một Người Con Gái Là Như Thế Nào ?

1. Một người con trai thường xuyên tìm bạn, chưa chắc là thích bạn, cũng bởi vì việc tìm bạn có khả năng hiệu quả ...

Bài Dịch Hay

Tom and Jerry và câu chuyện chưa bao giờ được kể

Mèo thường sống được 15 đến 20 năm, trong khi tuổi thọ của chuột chỉ là 3 năm. Jerry đệ tam, lúc này đang hấp ...

Bài Dịch Hay

Sự thật về thảm họa hạt nhân Chernobyl là một vỏ bọc che đậy cho một ...

Bạn có thể đã nghe về những chuyến du lịch trong vùng cách li ở Chernobyl, nơi tôi đã đến cả tá lần. Và sự ...