Mèo thường sống được 15 đến 20 năm, trong khi tuổi thọ của chuột chỉ là 3 năm. Jerry đệ tam, lúc này đang hấp hối, phải giải thích cho con trai mình về mối thù đã kéo dài nhiều thế hệ giữa nhà Jerry và lũ mèo trong khu vực; và tại sao truyền thống này phải được tiếp tục.



"Bị bắt rồi nhé, thằng nhãi ranh" mèo nói. Một lần nữa, cơn kiệt sức, như thể mọi thứ đột ngột trở nên vô nghĩa, lại ập xuống cậu mèo. Cảm giác này là gì vậy nhỉ? Thôi để lát tính sau.
Chú chuột trẻ tuổi quay ra từ phía cửa chắn. Mèo nói đúng. Mình mắc bẫy rồi.
"Ông bác muốn gì?" chuột lại hỏi câu này như mọi lần. Nhưng lần này thì không giống vậy.
Mèo mở miệng, chuẩn bị thốt ra những lời dọa nạt quen thuộc. Chỉ là có điều gì đó trong ánh nhìn của chuột, bình thường vẫn toát ra vẻ ngang ngạnh, nhưng nay lại rất khác.
"Cậu ổn chứ?" mèo ta hỏi han thay vì tỏ ra như mọi ngày.
Chuột quay đi, hướng mắt ra ngoài. "Sống từng ấy năm nhưng tôi chưa bao giờ thấy bố mình đặt chân ra được thế giới ngoài kia. Giờ thì ông ấy thậm chí quá già yếu để cử động."
"Phải rồi"
"Vậy tại sao ông lại ở trong nhà suốt cuộc đời mình?" chú chuột bé nhỏ hỏi.
Tom không trả lời.
-
"Thằng nhỏ y như ông hồi xưa vậy" Tom khẽ nói.
Jerry khúc khích cười. "Nó giống tôi như đúc ấy. Đối với thằng bé, luật lệ là thứ được sinh ra để phá vỡ"
"Nếu không bị ai để mắt tới, nó có thể thoát ra ngoài trong nháy mắt ý."
Jerry lắc đầu và lại ho sặc sụa. "Ông biết rõ nó không được phép làm thế mà, Tom."
Tom chẳng còn gì để nói.
"Tom, hứa với tôi"
"Tôi hứa bao nhiêu lần rồi bạn ạ"
"Hứa nữa đi ông. Tôi muốn được nghe điều đó lần cuối."
"Thôi được rồi, Jerry. Tôi hứa sẽ không để con trai ông rơi vào bất cứ nguy hiểm nào. Tôi sẽ đuổi bắt nó và khiến nó luôn tìm được niềm vui trong căn nhà này, để thằng bé quên đi thế giới bên ngoài. Tôi sẽ bảo vệ nó."
"Cảm ơn ông."
Tom ngắm nhìn kẻ phá bĩnh lớn nhất của đời mình, người cũng đã trở thành bạn thân nhất của cậu. Không lâu trước đây, chuột ta vẫn còn tươi vui, khỏe khoắn và chẳng lúc nào chịu ngồi yên. Giờ đây, hình ảnh anh bạn già nằm im trên chiếc giường nhỏ làm bằng những rác và bụi trông quá đỗi lạ thường.
"Ông đã từng muốn ra ngoài chưa Jerry? Hỏi thật đấy."
"Tất nhiên rồi. Kể cả khi biết nó không an toàn đến nhường nào." chú chuột già trả lời." Nhưng thực sự là nơi này có đủ tất cả những thứ ta cần, phải không?"
Tom lại không đáp. Đâu đó trong khoảng lặng tối tăm, Jerry mỉm cười, hồi tưởng lại những kỉ niệm xưa cũ, và ra đi, mãi mãi.
-
Jerry Jr. đứng trước cánh cửa dẫn ra sân sau, chăm chú ngắm trăng như nhiều đêm khác. Tom chợt xuất hiện, gián đoạn cậu. Chú chuột nhỏ trông giống bố vô cùng.
Một ngày nào đó, mình cũng sẽ mất cả thằng bé. Tom cố gạt suy nghĩ ấy ra khỏi đầu mình rồi tham gia cùng cậu nhóc.
"Ở đây không an toàn cho nhóc chút nào. Quá gần với... bên ngoài"
"Đừng lo mà bác. Cháu không bỏ đi đâu."
"Đang nhìn gì thế?" Tom hỏi.
"Trông giống như một viên phô mai khổng lồ ý, bác nhỉ? Bác nghĩ nó có vị như thế nào?"
Tom chưa từng thấm nổi cái vẻ đẹp của mặt trăng. Chắc là nó cũng có gì đó liên quan đến phô mai đấy, vì đối với cậu mèo thì nó chỉ là một quả bóng màu trắng ngớ ngẩn khủng bố lồ mà cậu sẽ không đời nào với tới được.
Nhưng đêm nay, ánh trăng trông rực rỡ hơn bao giờ hết, dường như có chút an ủi động viên, và có cả những điều thần bí đang mời gọi cậu.
"Cháu muốn được đến đó một lần, bác Tom ạ." Jerry Jr nói, trong mắt lóe lên vẻ tinh nghịch của người cha quá cố. "Bác không muốn vậy sao?"
Tom nhìn lên trăng. Rồi cậu nghĩ về người bạn của mình, về những điều cậu đã không kịp nói ra trong thời khắc cuối cùng họ ở bên nhau.
Tôi xin lỗi, bạn ơi. Nhưng tôi phải rời đi thôi. Nơi này... nó gợi nhớ quá nhiều về cậu. Với lại...
"Luật lệ là thứ được sinh ra để phá vỡ, phải không nhóc?" Tom nói. Và trước sự bất ngờ của cậu mèo, nói ra được những lời này khiến cậu không thể ngừng mỉm cười. Niềm hứng khởi khi xưa giờ đã trở về, thứ mà lần cuối Tom cảm nhận được khi đôi bạn thân còn là chú mèo, chú chuột bé con...
Và cuối cùng, cậu đã bước qua cánh cửa, bước vào thế giới.

Link Reddit: https://redd.it/ejm4bo
u/penguin347 (430 points – x1 Silver)
Một bài dịch của Minh Thư tại RVN GROUP

Cập nhật: 28/04/2020 ,17:19 | 247 Lượt xem

Keyword: r/WritingPrompts, Tom and Jerry

Naht911

Thích tìm hiểu về mọi thứ trên thế giới và sưu tầm những bài viết hay. Là một coder php "gà mờ" tôi luôn muốn code của mình xanh - sạch - đẹp


Cùng Chuyên Mục

Bài Dịch Hay

Sự thật về thảm họa hạt nhân Chernobyl là một vỏ bọc che đậy cho một ...

Bạn có thể đã nghe về những chuyến du lịch trong vùng cách li ở Chernobyl, nơi tôi đã đến cả tá lần. Và sự ...

Bài Dịch Hay

Bữa tiệc của Stephen Hawking và vị khách đến từ tương lai

Năm 2009 Stephen Hawking đã tổ chức một bữa tiệc dành cho những nhà du hành thời gian, và chỉ công bố lời mời đến ...

Bài Dịch Hay

Tiếng Nhật - Cái khó và phương pháp học !

Bản thân mình thấy tiếng Nhật không phải khó đến mức có thể làm nản lòng người học, nhưng nó có quá nhiều thứ cần ...