Trước khi mang thai, tôi ý thức được sự thật rằng một khi bạn có thai, một em bé sẽ ra đời sau chín tháng, sẽ có một vài cơn buồn nôn và thèm ăn và tôi sẽ tăng cân, sinh em bé và thế là xong. Đúng chứ? Sai bét.



Không ai nói với tôi những cơn buồn nôn có thể tồi tệ thế nào. Tôi đã ngồi ở ngoài nhà cả ngày khi chồng tôi đang đi làm chỉ vì tôi sợ không gian hẹp. Chỉ một suy nghĩ về việc phải ở trong nhà thôi cũng làm tôi khó chịu và buồn chán. Tám tuần đầu tưởng như không bao giờ dứt.
Tôi không hài lòng với mọi thứ chồng tôi làm. Anh từng bảo tôi là anh đói và tôi nổi cơn giận với anh! Anh không biết mình làm gì sai (chỉ ngoại lệ thôi - lúc nào anh ta chả sai), nhưng tôi không chịu bình tĩnh lại. Hóc-môn mang thai đấy!
Tôi không được thông báo rằng chỉ một lỗi nhỏ nhặt có thể làm tôi lo sợ đến vậy. Tôi nổi điên và nghĩ về điều ấy suốt. Tôi trở nên tiêu cực và sẽ vạch ra từng chi tiết một. Bah! Nghe thì có vẻ kỳ cục, nhưng tôi từng như thế đấy. Thật luôn.
Không ai nói với tôi rằng tôi sẽ không thể ăn được một số loại thức ăn mà tôi thích. Tôi không thể uống trà hay ăn cơm. Trong 3 tháng đầu, tôi ghét mùi bột mỳ. Tôi ghét mùi của kem đánh răng. :-/
Ba tháng đầu trôi qua trong sự thận trọng, những cơn buồn nôn và nôn, ba tháng sau để làm quen với khẩu vị mới, ba tháng tiếp theo dành cho những cơn đau!
Em bé không phải lúc nào cũng ra đời sau chín tháng. Trên thực tế, không có gì gọi là 'chín tháng' trong thuật ngữ y khoa. Mẹ có thể sinh vào bất cứ thời điểm nào sau 32 tuần (sinh non), hoặc từ 37 tuần - 41 tuần. Phụ nữ sẽ được khởi phát chuyển dạ nếu họ không sinh trong khoảng 41–42 tuần! Chẳng ai nói với tôi điều ấy cả. Tôi không được chuẩn bị tinh thần cho điều ấy tí nào! Những mũi tiêm, truyền nước, máy đo nhịp tim, mọi thứ đều hãi hùng. Nhưng, tôi phải mạnh mẽ hơn anh chồng, người còn hãi hơn cả tôi :-D
Sau đó em bé được sinh ra. Tôi phải mổ lấy em bé (C-section). Những mũi khâu đau đớn lắm. Cực kỳ đau đớn. Tôi phải dùng thuốc giảm đau để dịu cơn đau đi.

Em bé lúc nào cũng đói. Con bé cũng không uống sữa công thức. Nên, tôi phải cố. Em bé sẽ đói và rồi đi ị. Quá trình này cực kỳ khó khăn trong mấy tuần đầu. Một em bé cần nhiều thời gian để thích nghi với một thói quen nào đó nhưng cho tới lúc ấy tôi lúc nào cũng thiếu ngủ, cơn thiếu ngủ làm tôi mệt mỏi mọi lúc và tôi cũng không buồn ăn. Tôi ghét cái bụng nhăn nheo. Tôi ghét khuôn mặt không cảm xúc của mình. Tôi ghét mỗi khi có vết nứt ở núm vú mình và nó chảy máu. Tôi ghét việc đánh mất sự tự tin thật đột ngột như thế. Tôi không thể ra ngoài nhà thường xuyên như tôi muốn. Đó là một hành trình rất gian khó. Trầm cảm sau sinh là có thật. Không phải ai cũng bị, nhưng người ta có thể mắc phải bệnh này, và nó hoàn toàn bình thường. Bạn tôi bị trầm cảm nặng và trước đó chẳng có ai báo trước với cô điều ấy. Vì thế, cô còn không biết cô đang phải trải qua chuyện gì mãi cho đến khi chồng cô bắt cô đi khám bác sĩ vì lúc nào cũng buồn, đói và không thể chăm sóc đứa con trai nhỏ.
Có lúc, em bé khóc mà không biết có gì sai. Con bé không uống sữa, không nhận những cái ôm và không ngủ. Em bé khóc. Và, khóc. Sau đó, tôi cũng quá kiệt sức và khóc theo luôn. Không ai cảnh báo trước với tôi về khóc dạ đề ở trẻ.

Mọi người tới để gặp và chúc mừng bạn vì sự chào đời của em bé rồi sau đó bạn lại phải chăm sóc em một mình, chỉ có bạn thôi, không có y tá, phụ huynh và chồng bạn thì đi làm. Giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát thực sự khó khăn.
Người ta khuyên tôi không nên tập thể dục trong vòng ít nhất vài tháng. Nhưng mà, ai lại có thời gian cơ chứ, kể cả sau vài tháng đó?
Nhưng sau rốt, mọi thứ đều qua đi. Em bé mang tới cho bạn những nụ cười quý giá, đòi hỏi tình yêu và sự chú ý của bạn. Em bé làm bạn cảm thấy mình thật quan trọng, không giống bất cứ ai trên đời. Em bé rất kỳ diệu. Em bé có khả năng chữa lành bạn bằng những cái chạm bằng bàn tay tí hon, những cái hôn của các em nữa. Và em bé không quan tâm nếu bạn mấy tháng rồi chưa cắt tóc, không mặc vừa chiếc quần bò yêu thích - em bé chỉ yêu bạn thôi, không thay đổi. Và, điều ấy biến những nỗ lực trở nên hoàn toàn xứng đáng.
Làm mẹ là trách nhiệm vĩ đại. Bạn lúc nào cũng phải chạy đi chạy lại. Bạn sẽ đặt các con lên hàng đầu, bất kể điều gì xảy ra. "Tôi không muốn nấu ăn, nhưng mà em bé sẽ ăn gì đây. Thôi để tôi nấu gì đó đơn giản vậy." Hay "Để tôi xem gian hàng trẻ con đã"!
Chăm sóc em bé rất tuyệt vời, rất nản lòng, rất thách thức, rất gian khổ và không phải lúc nào cũng dễ chịu. Phụ nữ nên đập tan bong bóng niềm tin về mọt người mẹ hoàn hảo và chấp nhận sự thật rằng không hoàn hảo trên mọi phương diện là điều hoàn toàn bình thường. Tìm kiếm sự giúp đỡ là hoàn toàn bình thường. Nói chuyện với những người có chuyên môn khi cần là hoàn toàn bình thường. Và đôi khi nuông chiều bản thân cũng hoàn toàn bình thường nốt. Không có một định nghĩa nào về việc làm mẹ. Mỗi người có một định nghĩa riêng.
Chúc mọi người một ngày tốt lành. Hãy là ánh sáng ấm áp của những người mà bạn yêu thương.
Trả lời: Kriti Sharma, Cử nhân Đại học Guru Gobind Singh Indraprastha
https://qr.ae/TWFzm5
Một bài dịch của Trần Diệu Tú Anh tại ‎QRVN

Cập nhật: 25/10/2019 ,14:59 | 10 Lượt xem

Keyword: